Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

VỊNH CÁI ĐIẾU CÀY


Em thân gái trong dòng học trúc
Rốn em lồi chân em dạng tè he
Ấy thế mà nhiều kẻ si mê
Riêng chỉ có một mình anh là say nhất
Ôm em vào lòng,phút giây ngây ngất
Anh hút anh hôn hơi thở dịu mềm
Tay anh sờ chiếc rốn của em
Để em thẹn em cười sằng sặc
Buông em ra rồi anh còn say lắc
Mắt lờ đờ ôi khoảnh khắc thần tiên
Anh thả hồn vào chốn bình yên
Và quên lãng một ngày nặng nhọc
Mặc cho em nằm lăn nằm lóc
Ngẫm tủi hờn cho phận trúc tre
Anh đã đốt thân em bằng ngọn lửa lập lòe
Bằng tình cảm của người yêu chân thật
Và nếu hỏi rằng em yêu ai nhất?
Em  trả lời chỉ có một mình anh
Trong mái nhà này em đã sống bên anh
Vì nghèo khó nên ta thành đôi bạn
Năm tháng trôi đi em đã nên dày dạn
Em vẫn là em:một chiếc điếu cày

(Sưu tầm)

HAI MƯƠI NGHÌN ĐỒNG

Chợ Mới chính phiên đương đông.Góc chợ ấm ĩ tiếng loa của gánh hát rong-tạp kỹ.Vòng người xúm xít vây quanh một người đàn ông tay cầm me-ga-phôn tay kia giơ tờ giấy bạc hỏi:"
-Xin quý vị cho biết đây là cái gì?
Đám người nhao nhao:"
-Hai mươi nghìn đồng!
-Tờ tiền này sẽ thuộc về quý vị nếu quý vị vui lòng chui qua vòng tròn này!
Ông ta chỉ chiếc vòng dùng để cho các con thú chui qua khi kết thúc mỗi trò diễn.
Nhiều cánh tay giơ lên .Người quản trò lại xoa tay vò nát tờ tiền và hỏi:"
-Thế bây giờ có ai xung phong chui nào?
Lác đác còn vài cánh tay.Chưa kết thúc,quản trò lại ném tờ 20 ngàn xuống đất và giẫm lên,di di gót giày hỏi:"
-Giờ thì có ai chui?
Đám đông im lặng khi chỉ còn một cánh tay duy nhất vẫn giơ.Người ta nhìn kỹ chủ nhân của nó:Một người đàn ông đeo kính trắng,mặc đồ tây tay xách cặp da đen bóng.
Bà già bán chổi quệt nước cốt trầu bên mép:"-Mua danh ba vạn,bán danh ba đồng"
Thằng bé phụ quán bún ốc phun nước bọt vào chân cọc lều:"
-Lưu manh giả danh trí thức!"
Còn tên ma cà bông lang thang ở chợ buông một câu nửa Hán nửa Nôm:"

-Giáo giở!

BẦM RA HÀ NỘI

BẦM RA HÀ NỘI
 Quê tôi ở tỉnh Khó Thọ nên gọi mẹ là bầm.Từ những năm 50 bầm ra ruộng cấy bầm run.Tới những năm 60,70 bầm ra Hà Nội lại càng run hơn vì nghe câu:”Kẻ cắp chợ Đồng Xuân”’Nhanh như kẻ cắp Hà Nội:chúng nhanh như chảo chớp mà chảo chớp thật lâu đến như hầu bao ruột tượng bầm quấn quanh hông lận xuống tận dwói cạp quần thì chúng cũng lần không còn hào chỉ”.
Bởi vậy,ra đất kinh kỳ bầm cảnh giác cao độ.Vào hiệu kem Thủy tạ bầm mua hẳn 1 cây,vốn ý nhị bầm cắn một miếng lại giấu ra sau lưng.Ai dè bầm cắn lệch về một phía que nên miếng kem còn lại rớt xuống đất.Nuốt xong phần kem trong miệng,bầm định cắn miếng nữa nhưng khi đưa tay về thì ôi thôi:chỉ còn chiếc que không?.Miệng lẩm bẩm:”-Kẻ cắp Hà Nội tài thật,vừa đây mà đã lấy mất nửa que kem cuả mình?!?”

 Nhìn thấy biển rạp chiếu bóng Kim Đồng,bầm bèn mua vé vào xem mà phải vé loại 5 hào ở hàng đầu cho gầm màn ảnh!.Chọn đúng ghế A13 nhưng mặt ghế đã gấp,bầm bèn trèo lên cạnh ghế dựng đứng mà ngự.Lũ khán giả ngồi sau la ó để nhân viên tới lật hộ mặt ghế bầm mới hạ thấp độ cao.Xem phim chiến đấu của Liên-xô đến đoạn cao trào bầm bật dậy vỗ tay .Mặt ghế dựng lên đập đánh pách vào mông mà bầm không thèm để ý.Đến khi ngồi xuống bị hẫng ngã thụp đít xuống đất bầm lại đổ lỗi:”-Mẹ cha kẻ cắp Hà nội,cái ghế vừa ở đây mà nó lại lấy mất rồi?!?”