BẦM RA HÀ NỘI
Quê tôi ở tỉnh Khó Thọ nên gọi mẹ là bầm.Từ
những năm 50 bầm ra ruộng cấy bầm run.Tới những năm 60,70 bầm ra Hà Nội lại
càng run hơn vì nghe câu:”Kẻ cắp chợ Đồng Xuân”’Nhanh như kẻ cắp Hà Nội:chúng
nhanh như chảo chớp mà chảo chớp thật lâu đến như hầu bao ruột tượng bầm quấn
quanh hông lận xuống tận dwói cạp quần thì chúng cũng lần không còn hào chỉ”.
Bởi vậy,ra đất kinh kỳ bầm
cảnh giác cao độ.Vào hiệu kem Thủy tạ bầm mua hẳn 1 cây,vốn ý nhị bầm cắn một
miếng lại giấu ra sau lưng.Ai dè bầm cắn lệch về một phía que nên miếng kem còn
lại rớt xuống đất.Nuốt xong phần kem trong miệng,bầm định cắn miếng nữa nhưng
khi đưa tay về thì ôi thôi:chỉ còn chiếc que không?.Miệng lẩm bẩm:”-Kẻ cắp Hà
Nội tài thật,vừa đây mà đã lấy mất nửa que kem cuả mình?!?”
Nhìn thấy biển rạp chiếu bóng Kim Đồng,bầm bèn
mua vé vào xem mà phải vé loại 5 hào ở hàng đầu cho gầm màn ảnh!.Chọn đúng ghế
A13 nhưng mặt ghế đã gấp,bầm bèn trèo lên cạnh ghế dựng đứng mà ngự.Lũ khán giả
ngồi sau la ó để nhân viên tới lật hộ mặt ghế bầm mới hạ thấp độ cao.Xem phim
chiến đấu của Liên-xô đến đoạn cao trào bầm bật dậy vỗ tay .Mặt ghế dựng lên
đập đánh pách vào mông mà bầm không thèm để ý.Đến khi ngồi xuống bị hẫng ngã
thụp đít xuống đất bầm lại đổ lỗi:”-Mẹ cha kẻ cắp Hà nội,cái ghế vừa ở đây mà
nó lại lấy mất rồi?!?”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét