Em thân gái trong dòng học trúc
Rốn em lồi chân em dạng tè he
Ấy thế mà nhiều kẻ si mê
Riêng chỉ có một mình anh là say nhất
Ôm em vào lòng,phút giây ngây ngất
Anh hút anh hôn hơi thở dịu mềm
Để em thẹn em cười sằng sặc
Buông em ra rồi anh còn say lắc
Mắt lờ đờ ôi khoảnh khắc thần tiên
Anh thả hồn vào chốn bình yên
Và quên lãng một ngày nặng nhọc
Mặc cho em nằm lăn nằm lóc
Ngẫm tủi hờn cho phận trúc tre
Anh đã đốt thân em bằng ngọn lửa lập lòe
Bằng tình cảm của người yêu chân thật
Và nếu hỏi rằng em yêu ai nhất?
Em trả lời
chỉ có một mình anh
Trong mái nhà này em đã sống bên anh
Vì nghèo khó nên ta thành đôi bạn
Năm tháng trôi đi em đã nên dày dạn
Em vẫn là em:một chiếc điếu cày
(Sưu tầm)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét