Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

CÂY ĐA LÀNG

Cây đa,cây đa làng tôi,bao đời toả bóng,cành toả khăp bốn phương,bóng che về tám hướng.Lớn lao thay,gốc mấy chục người ôm,ngọn vut mấy trượng.Giup người đi xa quê định hướng về nguồn cội;che bóng mat dân làng những trưa hè khăc nghiệt.
Bởi lẽ:rễ cắm sâu xuống đất Đan Hà,có dễ đến trăm năm,hut dưỡng chât nuôi cây,nuôi lá cành rợp bóng.Ngọn vươn lên đón nắng,nhào nguyên khí của trời ban xuống thành ngọn gió mat lành xào xạc trên kia.
Nhớ khi:cây mới bén đất mọc bên đường,thân bằng xe điếu nep cạnh điếm canh nên lớn lên gọi là cây đa điếm.Thủa ấy,vọng canh phòng phường gian trộm căp,lũ bât lương sau bọn bám got Thực dân dùng canh Việt Minh Cộng sản.Bởi điếm canh ngăn lối giữa đê sông Hồng đi chiến khu 10 chống Pháp.Những năm 40,bao người hành khât,lũ lượt ăn mày từ nạn đói,tối về vạ vật chốn điếm canh sáng ra nhiều thân hình không dậy được.Tuần đinh lười nhac lôi xac ra vùi lâp qua loa;nắng mưa,thời gian da thịt bón cho cây xanh tôt.Cành vươn vững chãi,ngàn lá dạt dào,khí săc re re,gió sương xào xạc.Trên cành lớn buông rễ dài nương tựa;tán lá to phủ kín mấy mươi vuông.Chiều uống ánh mặt trời hoàng hôn tía,sáng hớp khói lành sương moc buổi ban mai.
Nghĩ rằng:Thần cây đa;ma cây gạo;nên các vong hồn không nơi nương tựa;chẳng chốn khói hương;bèn lấy bóng đa làm nơi ngụ.Lại nữa;buổi chín năm kháng chiến trường kỳ có chuyến tàu chuyển quân đi Tây Bắc.Lúc qua đoạn gôc đa thì Việt gian trên tàu dùng na-pan khủng bố.Thương thay,tàu cháy ;người lao ra như bó đuốc.Kẻ lôn lăn trên cỏ;người nhảy xuống đầm Hà những mong dập lửa.Nhưng cât xăng khô bám vào hỏi ai thoat được,những hình nhân co quăp cháy đen.Những dân quân đổ ra gom xac rồi đem chôn vùi lâp quanh đồi.Người được tấm chiếu manh,kẻ chỉ tàu lá cọ,hỏi có ai được khâm liệm bấy giờ.Hình tich là gì tât cả lại gôc đa.Cây đa làng tôi đật dờ những oan hồn thủa trươc.
Than ôi! Vật vốn lâu dài;người thì một thủa.Bao đời dân quê chỉ thấy cây đa là một.Thủa bé chăn trâu,chui luồn hốc tối nơi gốc đa trốn vé xem phim;giờ thân ấy đã lụi tàn.Đẹp đẽ thay cái rễ dài hồi trước;lũ chúng tôi vẫn bám đánh đu;giờ đã thành thân đa chính quá một vòng ôm.Vả chăng:đa là cây đại thụ;ứng điềm mở đất vô cùng;cành lá xum xuê ;tỏ dòng truyền bach thế.
Giờ án ngữ cổng trường Trung học,toả bóng cho bầy trẻ nương nhờ,cây vạn tuế những mong nhờ cậy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét