Tên ông có phải là Thầu hay không thì không chắc;có điều chắc chắn rằng ông không phải là ông chủ thầu hay nhà thầu khoán mà đơn giản ông là người bán kẹo rong.Ông từ đâu đến?Ông có nhà cửa,vợ con không?Không ai biết;chỉ biết dăm bữa,nửa tháng vào những ngày đẹp trời ông dựng chiếc giá 3 chân làm bàn,đặt chiếc ghế gấp dưới gốc cây táo lưu niên trước cửa nhà ông Nghiệp thương binh cắt tóc và cất tiếng rao :"-Ai kẹo kéo đơi!"Tiếng của ông khàn khàn,đùng đục không đi được xa.Nhưng khi ông giơ chiếc kéo to bằng kéo thợ may lên trời gõ lách cách thì nó vang xa đến mấy trăm thước.Tiếng kéo ấy giống cách rao phở gõ của người thành phố hay như tiếng kéo của ông bán bò khô trong một phóng sự truyền hình.Bây giờ nói vậy chứ hồi trẻ chúng tôi đâu biết đến cái ti-vi.Chỉ nhớ tiếng kéo ông Thầu đã lôi chúng tôi đang vây quanh ông Nghiệp xem hớt tóc hay đang ngắm những chú chim trong các lồng quanh hiên nhà ông Cám Gù ...đều bỏ chạy túa ra mà reo lên:"-ông Thầu!ông Thầu!kẹo kéo ông Thầu"Ông như thần tượng mà lũ chúng tôi là fan hâm mộ.Đúng hơn,hâm mộ món kẹo của ông thì có.Hẵng khoan kể đến món ngon được phủ tấm vải màu nước dưa vì trước khi ngả màu vì thời gian chắcnó là màu trắng ở trên mặt bàn gấp kia ta hãy quan sát chủ của nó.Một người đàn ông cao to,mặt vuông chữ điền theo phép nhân tướng họccủa Jean Haner thì đây là người thuộc hành Thổ có sức chịu đựng và thể lực cao,dù phải làm việc nơi áp lực lớn vẫn tỉnh táo.Đôi tai to nhưng phần trên tai lại nhọn tố cáo chủ của nó là người rất bí mật,bí ẩn và nói chuyện có duyên.Mỗi khi cao hứng ông lại đá vài tiếng Tây bồi;tỷ như gặp ai ông cũng chào:"-Me xừ-bông dua Tich(ấy là chào ông Tích Thóc)hay thấy các bà,các cô ông đều nhấc chiếc mũ phở trên đầu ra,nghiêng mình:"-Bông-dua Má-đàm" lũ chúng tôi kính nể lắm.Những lúc vắng khách mua ông còn kể cho lũ trẻ nghe câu chuyện ông Thánh sống dịch ra tiếng Pháp câu đồng dao:"Con mèo;con mẻo;con meo;muốn ăn thịt chuột thì leo lên xà” ra tiếng Pháp. (O chat! O chat! O chat! Voulez-vous manger le rat, montez sur la poutre :"Ô sa! Ô sa! Ồ sa! Vu-lê-vu măng-giê lơ ra, mông-tê xuyếc la pu-tơ-rơ" có sinh viên Nga học tiếng Việt bắt chước bèn dịch câu:"Con vòi'con vỏi' con voi "ra tiếng Nga là Sờ ...huyền,sờ lổn,sờ lôn(слон)...làm lũ chúng tôi cười ré lên.Về trí tuệ chúng tôi phục ông sát đất nhưng về thể lực bọn trẻ rất thương ông.Có lẽ trước kia còn phong độ nhưng giờ nom ông khô hạc lắm.Bọn tôi lo nếu gió thổi to,ông Thầu sẽ bay mất nên mỗi khi trời trở gió chúng tôi lại đồng thanh la to:"-Giông bão nổi lên rồi!Ông Thầu ơi!Giông bão nổi lên rồi!".Lần đầu nghe thế,ông quýnh quáng gấp bàn ghế thu đồ nghề tưởng mưa đến nơi sau quen dần nghe la ông chỉ nheo nheo mắt,cười hiền lành.Ta lại trở về nghiệp vụ của ông,ông chỉ bán một thứ hàng duy nhất:kẹo kéo.Nó ngon mức độ nào chỉ chúng tôi mới thẩm định được:sau nửa thế kỷ đến nay dù họp đồng hương,đồng học đều nhắc lại chuyện kẹo kéo ông Thầu!Thế đấy!Cái kẹo mà ông rao:"
-Cô kia thấp lủn cùn cùn
Ăn hào kẹo kéo nó đùn lển cao”
Hay”-Anh nào vợ chán vợ chê
Ăn hào kẹo kéo lại về với nhau”..
như một phép tiên,ma thuật?ít ra chúng tôi tin như thế.Khi đó những đứa có tiền hay không đều nhao nhao:"-Bán cho cháu một hào;năm xu;hai xu ...."đều được tất chỉ có điều thanh kẹo dài ngắn khác nhau thôi.Từ thỏi kẹo to đùng cách mệnh thò đầu ra khỏi cái khăn kia:ông Thầu vuốt mạnh cho nó dài ra như đầu con rắn thon dần.Muốn cắt bằng kéo ư?Đố đây nhé!Trai làng đã thử không những không cắt được mà rút lưỡi kéo ra khỏi kẹo cũng không xong.Với ông Thầu thì đơn giản:cái móng tay để dài của ông chỉ chích vào đúng điểm có tọa độ xu hào và chỉ chớp mắt Bụt một tiếng Cờ-rắc vang lên,gọn và sắc với độ chính xác đến từng rem thanh kẹo đã được đưa đến tay Thượng đế đúng giá trị 1 hào dài bằng 2 viên phấn trắng,hai xu dài bằng 1 thốn đồng thân trẻ con.Cứ thế chuỗi tiền xu của chúng tôi ngắn dần theo niềm vui thơ trẻ.Không như người lớn yêu tiền có mệnh giá lớn là loại tiền giấy.Theo triết lý:tiền kim loại thường phát ra âm thanh lớn hơn tiền giấy.Mà thứ gì lớn tiếng huyênh hoang hơn là loại có giá thấp hơn loại thâm trầm kín tiếng.Trẻ con thì không triết lý,chúng ưa sự tiện dụng hơn.Đồng xu dễ tiêu lại làm dụng cụ vừa giải trí vừa sinh sôi.Ấy là để đánh đáo ăn tiền.Các đồng xu của chúng tôi hiếm có đồng nào mới láng coóng mà thường sứt sẹo sau trận chiến.Thế mới hách nhất là khi chúng tập hợp trên đầu giải rút quần,đập nhịp leng keng theo mỗi bước chân hùng dũng của chủ tiến đến bàn keo ông Thầu.Chỉ có thằng Sơn Són là chúa khôn lỏi.Nó chờ cho bọn tôi chia nhau ăn hết phần kẹo rồi mới xì ra một xu,thong thả nhấm nháp viên kẹo trước những con mắt thèm thuồng của chúng bạn.Nó vừa thưởng thức một cách khoái trá vừa lè lưỡi trêu:”
-Nhem nhẻm nhèm nhem
Có bọn chết thèm
Ở bãi cứt trâu”
Rồi ù té chạy trước khi bọn tôi đuổi theo cái thằng keo kiệt ỉa ra xà beng cứt sắt ấy.
Chuỗi ngày vui vẻ bên ông Thầu chẳng được lâu:máy bay Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc.Gốc táo ông Thầu thuộc trọng điểm đánh phá dọc tuyến đường sắt Hà- Lào.Chúng tôi phân tán theo gia đình sơ tán vào chân núi,ven rừng.Khi trở về không còn nhận ra chỗ cũ thay vì gốc táo chốn xưa là các hố bom chi chít.Ông Thầu còn không hay lưu lạc nơi đâu?Có ai còn biết?50 năm rồi,kẹo kéo ơi!Tuổi thơ ơi!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét