Hôm
Tuyên đưa mình và mấy anh em ở Công ty Bảo vệ vô Lương Sơn Quán ở
thị xã Thủ Dầu nhậu,trên bàn có nồi lẩu cua đinh.Không hiểu mình
hỏi:"Cua đinh là thứ chi?"thì mấy tay vệ sĩ cười cười:"Nó là cái
con thích thì thò ra mà hông thit thì thụt vào đó!"Khó hỉu,mãi tới hồi
chúng múc vô chén mình chút rau trụng và có 1 miểng thịt nhai sạn sạn mình mới
coi kỹ:thì đó là 1 miếng có dính 1 phần bàn chân con rùa nhỏ.Mình
la:"Ngoài Bắc tụi tao kêu là con ba ba con cóc kẹ thôi"Thứ ba ba con
hồi trẻ nhỏ bắt bỏ vô bình để trên bàn chơi suốt có gì.
Những
năm Mỏ Trang còn thả sen thì rùa mẹ,rùa con chơi thả sức.Những hôm trời nắng
sau 1 đợt mưa chúng trèo lên các bè tre phơi nắng trông như những hòn đá sắp
hàng.Những con phơi lâu mai khô màu bạc còn những con mới trèo lên mai còn ướt
nước lấp loáng ánh mặt trời.Coi vậy thôi nhưng thấy người muốn tiếp cận là chúng
lăn tòm xuống nước,lặn mất tăm.Ông Đăng nghĩ ra kế hòng bắt chúng:Ổng bèn đan 1
chiếc lồng tre thưa giông giống như cái thuyền lùa xuống dưới bè tre.Miệng lồng
lấp lim mặt nước.Tưởng vẫn giỡn chơi được, hổm sau tụi rùa lại leo lên bè
chơi.Ông Đăng chèo thuyền vịt tới gần,cũng như mọi lần tụi rùa hè nhau lăn tõm
xuống hòng bơi đi nhưng lúng túng với cái mai nặng nề nhiều tên không trèo
qua cạp lồng được.Ổng chỉ việc nhấc lồng lên;lựa con to về thịt còn nhỏ thì dùi
lỗ ở mai xâu dây cho lũ trẻ chơi.Mình cũng lãnh 1 con cỡ chén ăn cơm,buộc dây
nối hắn với 1 hòn đá chơi mấy hôm chán bèn đem ném đại xuống ao qua lùm
cây ven bờ mà không thèm xem lại coi hắn ta đã rơi xuống nước chưa.Bẵng
đi tới hơn 2 tháng sau,trong lúc ngó tìm tổ chim bói cá trong hốc đất bờ ao,mình
bỗng thấy chú rùa hồi nào vẫn lủng lẳng trong không khí.Thì ra trong lúc vội vã
ném cả dây ,chú rùa bị mắc vào 1 nhánh bụi chít mọc chìa ra.Tội nghiệp hơn 2
tháng qua,chú rùa ăn gió,uống sương mà chưa chết.Mình tháo dây,đưa hắn xuống hồ
mà hắn vẫn cứ lềnh bềnh nổi trên mặt nước vì thân thể khô kiệt tự hồi nào.Mình
được 1 phen ân hận về tính cẩu thả và cách hành xử thô bạo với loài vật.Mà cha
mình đã dạy:rùa là 1 trong 4 con vật thiêng(tứ linh) được thờ tự.Khi đi
đường,gặp rùa là điềm dữ:"Gặp rắn thì đi,gặp quy thì về"đó sao.Nếu cứ
kiêng vậy thì ở xứ Mỏ Trang hồi ấy gặp rùa liền liền.Vào mùa tát đầm,mọi người
đốt lửa nướng cá,trải lá cọ ngủ ngay tại ven đầm.Đang ngủ giật mình vì rùa bò
qua người đi tránh cạn đầm là thường.
Vào mùa này,Tháng 3 mưa rào hồ ao đầy nước.Ếch nhái,cá tôm thỏa sức rong chơi
mừng nước mới.Họ hàng nhà rùa cũng lợn lờ vào ven đầm thăm thú kiếm ăn.Nhìn
sóng nước dập dờn ven bờ y chang là mấy chú rùa đang nghển cổ đớp những ngọn
cỏ,ngọn khoai lang thò xuống mặt nước.Chị giá mình nghĩ ra cách bắt rùa độc
đáo.Chọn 1 cây dao phát bờ(loại dao có cán dài)rồi rón rén tới gần chỗ tên rùa
nào to đang mải mê bứt lá cỏ bèn nhắm mai chú chém đại.Rùa ta có bị thương hổng
biết,nhưng chú nào cũng bị giật mình thụt tất cả cổ và chân lại chìm xuống
nước.Ta chỉ cần nahnh chóng mò quanh đó là tóm được chú ta đang so vai rụt cổ
nằm lảng dưới mặt bùn.Chỉ đến khi hoàn hồn thò được chân ra thì đã bị mang lên
bờ vật ngửa rồi.Cỡ rùa to như cái bát canh(tô) trở lên mới đáng làm thịt.Bọn
tôi đặt ngửa chú rùa lên kiềng giữa bép rồi đốt lửa cháy to .Rùa ta
thấy nóng lưng muốn chạy song 4 chân thò ra chỉ hươ hươ trên không khí mà hổng
lật úp mình lại được.Cho tới khi mai chú làm luôn cái nồi đun
nước trong mình sôi xèo xèo thì cả cổ và 4 chưn mới duỗi đơ ra.Ta đem
ra cọ rửa rồi dùng dao tách đôi mai và yếm hắn ra.Đó là mổ rùa. Bộ
ruột ta nên bợ riêng ra để bỏ vì hổng ăn được.Nhớ không làm bục ruột rùa vì thứ
nước phân rùa dính vào thịt thì gây tiêu chảy cho người ăn ngay.Riêng buồng gan
thì chao ơi là lớn.Thảo nào họ nhà rùa sống lâu và dũng cảm như nin-ja vậy.Gan
rùa ngon nhứt.Còn thịt thì chẳng được bao lăm.Gỡ cả chân,đầu ,đuôi và chút cơ
lườn cả chú rùa đại chỉ được cỡ chén ăn cơm.Tất cả được xào lăn với gia vị là
rau xương sông mới hạp.Sau đó cho vào nấu canh chuối là món sở trường của
mình.Món trứng rùa cực ngon.Vào dịp tháng tư,rùa leo lên đồi đẻ.Tìm trong bãi
sắn,bãi củ từ thấy có vết đất mới,bới ra y rằng đó là cả ổ hơn chục trứng
rùa.Trứng màu trắng,không có vỏ cứng mà vỏ dai ,hình thuôn hơi dài như trứng rắn.Nhưng
luộc lên,bóc vỏ dai ra,toàn lòng đỏ,ngon hết biết.
Từ những năm 80,rộ lên phong trào săn lùng rùa bán cho nước ngoài.Giống rùa gần
như tuyệt chủng.Ban đầu là rùa vàng,rùa xếp.Giá cả triệu bạc 1 con.Giống này
sống ở trên núi.Hồi chăn trâu mình có gặp ở rừng sẹ nánh.Đó là thứ cây họ đao
giềng.Không như giống giềng sẹ có hoa và chùm quả trên ngọn cây mà sẹ nánh ra
quả dưới đất.Khi ta chui trong lùm cây tối mò mò.Chỉ có ánh sáng lờ mờ lọt qua
vòm lá rậm rạp trên đầu,thật tinh mới thấy chùm sẹ nánh to cỡ đĩa
xôi mọc lên gần gốc.Chớ thấy màu đỏ mà tưởng chín,đó là những chùm còn
non.Sẹ nánh khi chín màu đỏ sậm hoặc nâu kia.Gỡ từng quả to cỡ ngón tay cái có
nhiều lông ra khỏi chùm ,ta bửa lớp vỏ ra,bên trong là múi ngọt thanh
giống như vị măng cụt của Miền Nam vậy.Nhưng thứ quả rừng đối với trẻ chăn trâu
thì là mỹ vị.Vì thế mà tụi tôi bất chấp lời đe của người lớn là rừng sẹ
nánh gần gốc đa chuồng bò có nhiều rắn và ma.Tụi tôi vẫn tìm đến và chui vào
lùm cây rậm rạp kia.Và có 1 lần đứng tim:đang dò dẫm tìm sẹ chín,tôi bỗng thấy
có con gì đen đen đang thò cổ dài chén sẹ.Định thần lại nhìn kỹ thì ra là chú
rùa xếp cũng chung món khoái khẩu của tụi tôi.Nhưng giờ dây bóng dáng cả lũ rùa
đá sống dưới đầm cũng không còn.Chúng bị đưa sang bên kia biên giới và
ra phố vào các nhà hàng phục vụ các thượng đế lắm tiền.ĐẾn họ hàng nhà rùa là
giống ba ba cũng vạ lây.Bọn săn rùa cứ sáng sáng ra lại cầm 1 cây gậy nhỏ lội
quanh ven đầm.Lũ ba ba đi ăn đêm qua để vết chân lại trên bùn,chúng dò theo đến
khi vết chân mất hút ở đâu thì thọc gậy tăm quanh vũng bùn đó.Khi động phải
mình,ba ba sủi tăm lên chúng thọc tay xuống mò.Ba ba bị tóm dưới bùn không khi
nào há miệng ra cắn.
ÔI!lũ
sát sinh.Nếu ta bít cua đinh là loài rùa thì dứt khoát là hổng nhậu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét