Gọi là tàu chợ để phân biệt với tàu chở khách chạy nhanh được mang danh tàu tốc hành.Biết mình phận hẩm tuy cũng chở khách nhưng phải đỗ tất cả các ga kể cả ga lẻ ,trang bị chỉ gồm các toa tàu cũ kỹ từ thời thuộc Pháp nghĩa là ghế dọc còn dành khoảng giữa chứa hàng.Đã thế trên đường tàu chợ lại phải nhường đường cho các tàu nhanh nên chỉ những khách nghèo,mang theo hành lý hàng hóa cồng kềnh và lũ học sinh chúng tôi mới chọn tàu chợ bởi giá vé nó rẻ hơn.Những năm 6,70 của thế kỷ trước,giá cước đi tàu chợ mỗi km chỉ 2 xu thường thường đi mỗi ga tàu hết 2 hào.Thế thôi mà lũ học trò cấp 3 chúng tôi vẫn thi nhau trốn vé:đứa không có tiền đã đành,đứa có tiền cũng trốn,thoát thì tự hào coi như 1 chiến tích:để ra 2 haò mua được cái bánh rán!?!Để tránh phải vào ga qua cửa soát vé,bọn tôi nhảy tàu từ khi tàu chưa vào ga,nhiều nhất là khi tàu giảm tốc độ lúc qua cầu Ngòi Lửa.Hậu quả là một bạn gái cùng học với lớp chúng tôi bị cụt một chân(Nay cô ấy đã qua đời,cầu chúc cho cô thanh thản nơi vĩnh hằng).Vậy mà lũ quỷ sứ vẫn không vì hãi mà giảm thú nhảy tàu. Chúng còn tụ tập trêu ông già bán vé kiêm phát thanh viên của ga trong lúc chờ tàu.Vốn là cán bộ miền Nam tập kết nên giọng nói miền Trung của ông làm chúng thích thú mỗi khi tàu sắp về ông bắc chiếc loa uốn bằng tôn lên :"-A lô! A lô! Đoàn tàu đang từ từ tiến vào ga Đoan Thượng,các vị quý khách ở ga Đoan Thượng chuẩn bị hành lý lên tàu.Các vị đứng cách đường sắt 1m 50 để đảm bảo an toàn.Khi tàu dừng hẳn,các vị nhanh chóng vào trong toa xe,không đứng ở 2 đầu toa nối giáp nhau để đoàn tàu đưa quý khách về ga tới được an toàn...."
Thế là tụi học trò lại đồng thanh nhại giọng Quảng Nôm của ông trọ trẹ như sau:"-A nô!A nô! Đoàn tào đang từ từ tiến vào ghe Đon Thợơng ,các zị gúy khách ở ghe Đon Thợơng chuẩn bị hành lý lên tào.Khi lên tào,các zị chú ý mấy đìu sau:zị gúy khách nào tán dô,mặt rỗ,răng vẩu,răng vàng...các bà bụng dạ kềnh càng xin mời xuống toa đen để khỏi làm bong sơn,hỏng kính của đoàn tàu.Các cháu nhỏ thì bỏ vào ống khói đầu tàu,thanh niên trai tráng gối đầu thanh ray để cho đoàn tào chuyển bánh nhịp nhàng về ghe tới là ghe Ấm Thợ ơng được on toàn....":
Nghe thế,ông già thương binh một chân không đuổi kịp lũ trẻ mà chỉ quăng cây nạng gỗ về phía chúng để rồi tập tễnh đi nhặt lại...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét