"Hội làng năm nay,vui quá là vui..."Nghe câu hát sao mà
náo nức.Với Lý Nhưng nó chẳng nói được nỗi lòng:ông đang bực dọc.Vừa
đi,ông vừa lầm bầm:"Vui gì mà vui?Năm nào mà chả hội!Mệt chết người!Mà lại
mất lòng quan trên mới chết chứ!".
Số là thế này:làng Hạ quê Lý Nhưng có tục mở hội
vào Mùng Bảy tháng Giêng âm lịch.Năm nào cũng thế:lý dịch và dân làng phải
chuẩn bị từ trong năm.Giao cho 1 nhà nuôi 1 "Ông ỉn" tức là con lợn
(nhưng để Ngài khỏi giận phải gọi tránh đi).Ông ỉn lông phải đen tuyền.Nhà được
giao nuôi Ông phải là nhà phụ mẫu song toàn,con cái có đủ nếp tẻ,ngoan
ngoãn,gia đình hòa thuận...Nghĩa là hoàn hảo.Ông ỉn được ở chỗ sạch sẽ,ăn toàn
cháo hoa nấu bằng gạo nếp....NGhĩa là khác hẳn với các cá thể cùng loài với
Ông.Để đến đêm hôm mùng Sáu tháng Giêng,Ông được long trọng rước lên đền Thượng
làm vật tế thần.Cuộc thi \"chạy sỏ lợn" và yến ẩm khao cử chỉ
trong phạm vi 2 làng Thượng và Hạ mà thôi.Nhưng năm nay"lại tại chữ
NHƯNG!Nó trùng với tên ông lý nên đã làm khổ ông.Dưng là thế này:
Trước Tết Nguyên đán,quan tuần phủ về thăm
quê:quan vốn là người làng Hạ,mà là bạn chăn trâu mới lý Nhưng mới chết
chứ!Thủa thiếu thời,quan cũng đi học nhưng dốt đặc cán mai.Có lẽ vì thế mà quan
mới tiến:phải chăng ơn thày đồ phạt quỳ trên gai mít nhiều lần quá mà đầu gối
quan thành chai.Sau này trên con đường hoạn lô,quan đi bằng đầu gối giỏi
hơn người nên quan đỗ tạo sĩ hàm ngũ phẩm kia.Nay ngài về làng thăm họ hàng,mồ
mả ông bà mà lý dịch làng không đến chào sao được..Trên mâm rượu,lý trưởng được
ưu ái ngồi gần quan lớn.Ngài vỗ đùi lý Nhưng thân mật:"Hội làng năm
nay,anh lý phải làm to mới được.Ta biết đến năm nay là năm min nớp xanh cát tó
(ấy là quan nói tiếng Tây bồi cho oai đấy mà vì chữ Nho ngài học đã trả cho
thày cả)làng ta đã lập được 50 năm.Các anh phải tổ chức lớn,mới quan tỉnh,quan
huyện và các hào lý trong tổng tới dự đủ mới vui.Có khó gì ta
giúp.....".Đến nước này thì lý Nhưng chỉ biết vâng dạ mà thôi.Dạ rôi mà
lo:mọi năm chỉ làm trong 2 làng đã toat mồ hôi.Nay làm ra cả tỉnh ,biết làm
sao?Nhưng cả nể đã nhận lời quan đành phải cưỡi lên lưng cọp vậy.
THế là cả làng nháo lên như nhà có đám.Nhà
lo chăm ông ỉn,nhà lo cấy thêm nếp..từ vụ mùa.Lý Nhưng ngược xuôi đôn đốc trai
đinh đắp con đường từ đình lên đền Thượng.Con đường này vốn có từ xưa, nhưng nó
chạy giữa cánh đồng chiêm trũng.Đoạn qua đầm Hà đắp bằng đất sét,phù sa
nên được làng gọi luôn tên là Bờ Đắp ,vào trời mưa trơn như đổ mỡ.Đi qua bấm
chân không khéo ngã lộn xuống đầm Hà.Rồi còn cây cầu Ván,nhiều năm không sửa đã
xiêu trụ,long đinh,mất ván lát rồi.Nay các quan về,xe ngựa làm sao?Lại họp hội
đồng tộc biểu trong làng xem họ nhà nào có phát tâm công đức?
Về đối ngoại,lại lý Nhưng! Có cụ nào dám nhận
chân chạy đi huyện,tỉnh?Nào bẩm báo với quan tri huyện đến các thày thơ lại về
dự định mở hội làng.Vui thì các ngài nhận.Nhưng nói đến hỗ trợ mấy suất đinh
thì các ngài trợn mắt đưa các luật ,các lệ nào là ẩn lậu suất đinh là phạt
trượng,nào là giáng cấp ,vân vân.Nghĩa là làng anh,anh tự lo lấy...
Thế mà sau gần nửa năm,chạy ngược chạy
xuôi,hội làng đã diễn ra suôn sẻ.Nào là nửa đêm mùng Sau
Tết, tập trung trai đinh ở đình làng khiêng Ông ỉn theo lối ven đầm Hà lên
đền.Vừa kịp cánh trai làng Thượng cũng rước lợn lễ của học tới tập
kết cạnh giếng Sứa chân đồi..Chờ đến đúng giờ Tý ba khắc,nghe
hiệu lệnh trống trên đền nổi lên.Cả 2 đội khênh lợn của 2 làng thi nhau vượt
dốc đền chạy lên.Mặc cho đường dốc,rậm rạp.Ngày thường người ta còn thấy vết
chân hổ,và đêm đêm có tiếng beo gầm cạnh đường lên đền ấy chứ. Thế mà vì danh
dự,trai 2 làng thi nhau chạy đến sân đền,hạ ông ỉn làng mình xuống.Một anh rút
phăng con dao nhọn đeo bên sườn ra,cắt ngay đầu ông ỉn,chạy tới nhúng nagy vào
nồi nước đã sôi sunghf sục giữa sân đền.Rồi mặc cho nước bỏng,trai các làng
nhanh chóng cạo,vặt lông chiếc thủ lượn cuả đội mình sao cho sạch hết không còn
chiếc lông nào để dâng lên tế thần.Đội của làng nào xong trước thì làng đó
thắng và hoan hỉ là năm đó làng sẽ được mùa,no ấm.Rồi các cuộc yến tiệc,đãi
đằng cũng diễn ra suôn sẻ.
À mà không,suôn sẻ với bà con ,với khách dự
thôi.Chứ còn với lý Nhưng là chuốc thêm rắc rối.
Rắc rối là từ hồi tháng 8,quan Tuần về làng xem
việc chuẩn bị hội như ngài dặn hôm Tết đến đâu.Tháp tùng ngài còn có thày Đề
của huyện.Khi ngài hỏi lý Nhưng là huyện đã trích cho làng bao nhiêu bạc để tổ
chức hội làng thì lý ta buột miệng trả lời thành thực là chưa nhận được đồng
xu,cắc bạc nào.Thế là sấm sét nổi lên.Tri huyện nghe được câu đó,lo mất mặt với
quan phủ,lại giận thằng lý dám lộng ngôn .Phen này,hội xong chắc ngài thu
triện đồng của lý Nhưng tắp lự.
Rồi đến chỗ ngồi trong hội cũng rắc
rối.Đình làng Hạ được xây theo kiểu chuôi vồ.Nghĩa là 3 gian chính diện nhìn
theo hướng nam.Còn gian giữa kéo dài về hướng bắc là hậu cung.Nơi có bục
gác cao đặt tượng Thành hoàng làng.
Theo hương ước của làng cỗ ngồi ở đình phải
theo nhân tước(săc bằng) và thiên tước(tuổi tác) ở các vị trí khác
nhau.Gian chính giữa đình được chí ra 2 bên tả hữu.Nhưng người thuộc ngành
văn có hàm thất phẩm trở lên,các giám sinh,ấm sinh,tú tài có hàm bát
phẩm,cửu phẩm chia nhau cỗ ngồi bên trái.Nếu những ai phẩm bậc ngang
nhau,người có tuổi cao hơn ngồi trên.Những người thuộc ngành võ từ suất đội trở
lên,những người thi đỗ cử nhân kể cả văn lẫn võ mà không cso phẩm hàm đều ngồi
bên phải .Gian bên trái đình là chỗ ngồi cuả các cụ trên 70 tuổi.Nhưng người
theo ngạch võ có hàm từ thất phẩm trở xuống,những người theo ngạch văn như các
nhân viên tạp lưu có hàm bát phẩm,cửu phẩm.Các cai tổng,các giám sinh ,ấm
sinh,tú tài chưa có phẩm hàm.Các viên thiên hộ,bá hộ quyên,các binh lính
được miễn sai,miễn dao.Gian bên phải đình là cỗ dành cho những người dưới 70
tuổi,lý trưởng và xã dân.Lý Nhưng sai khi cắt đặt mọi công việc phải về ngồi ở
chỗ này.Thế mà không cay sao được,lệ làng phép nước.
Nhưng các quan khách không nghĩ như thế.Quan tri
huyện hàm thất phẩm là khách mời,ông lý phải long trọng mời ngài chiếu cạp điều
hàng trên bên trái đình.Nhưng còn quan tuần là người làng phải theo lệ làng
ngồi bên phải.Thế chẳng hóa ra là ngang hàng với tri phủ đại nhân ư.Láo !Láo
quá....gọi thày lý ra đây! Thày lý cũng chịu.:làm gì có chỗ nào trên được
nữa.Chỉ có chiếu của chủ tế trải trước bệ thờ thì quan nào dám ngồi.Vậy là dằn
dỗi,là chèo kéo...quan huyện đòi bỏ ra về,mà quan về,đám thơ lại nào dám ở
lại.....Cuối cùng tội cho lý trưởng ,hết xin xỏ quan này,thày nọ tha tội cho mà
đâu hết tội..
Tan hội rồi còn lại nỗi
thất sủng cho lý làng ta.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét