Cuối thu,gió heo
may nhẹ nhẹ thổi;mang theo cái hanh hao của nắng rớt thu tàn,mang theo những
đàn chim tránh rét bay về phương Nam .Chúng bay trên những cánh đồng vàng nhưng
loang lổ như tấm áo vá của mẹ ta trong cái thời gian khó hồi nào.Trên tấm áo
ấy,những mảng vàng tươi là thảm lúa vào thì đỏ đuôi.Những bông lúa mới chớm già
giặn ở cuối bông được ánh nắng thu thắp lửa.Trên tấm áo có những
miếng vá màu xanh,ấy là những thủa ruộng lúa mới chồi sau mùa lụt của cơn bão
thứ tư.Những miếng vá màu nâu sậm là những thửa ruộng vừa gặt
xong,chỉ còn trơ lại những gốc rạ.Thương người nông dân vất vả với cánh đồng
sau những thiên tai vừa rồi,đàn chim ngói trên con đường thiên lý di cư của
mình chỉ nỡ xuống mót những hạt thóc rơi còn sót lại cho đỡ đói lòng.Nhưng chúng
có ngờ đâu ,nơi ấy đầy cạm bẫy.Chính những ruộng lúa đã gặt xong,người ta cắt
gốc rạ đi cho mặt đất bằng phẳng để trải lưới.Tấm lưới bẫy chim ngói được căng
trên 2 chiếc càng tre đực,2 đầu càng được buộc với 2 cọc ghim đóng xuống
đất.Hai đầu kia được nối với 2 đầu dây dài dẫn tới chỗ nấp của thợ săn chim để
giật úp lưới khi chim vừa đỗ xuống.Chỗ nấp ấy được che bởi những cành lá xanh
mà quê tôi gọi là lá moc mach(thứ lá lý tưởng cho bộ đội ,dân quân cài làm lá
nguỵ trang vì chúng vừa nhẹ lại vừa mỏng còn tác dụng che phủ thì tuyệt vời).Để
nhử đàn chim đang trên đường đi phải đỗ xuống người ta dùng hai con chim
mồi.Chim mồi cũng là chim ngói nhưng được nuôi từ năm trước.Chúng được lựa chọn
từ những con ngói hay bay và lúc nhử bạn để chúng không nhìn thấy gì người ta
dùng chỉ khâu măt chúng lại.Có 2 loại chim mồi:đó là mồi bàn và mồi tung.Chim
mồi bàn(còn gọi là mồi gẩy được buộc chân vào 1 đầu que tre nhỏ bố trí như 1
đòn bẩy trên 1 cọc đóng ở gần lưới.Còn chim mồi bàn bị buộc chân nối với 1 sợi
dây dài,1 đầu dây do thợ săn giữ.Nếu thấy đàn chim bay trên trời còn ở xa,thợ
săn tung chim mồi lên.Con chim bị khâu măt loạng choạng bay hết tầm dây
sà xuống ruộng lúa gần đó.Nhìn thấy bạn cùng loài,theo tập tính đàn chim ngói
lượn vòng trên chỗ bạn vừa bay để tìm kiếm.Khi đó thợ săn ngồi trong chỗ
nấp(gọi là nò)bèn kéo dây gẩy mồi bàn.Con chim bị buộc chân vào đòn bẩy lên
xuống xập xoà như mời gọi.Thế là cả đàn chim đáp xuống và lưới tung lên úp
gọn.Chúng chỉ còn giãy giụa trong vô vọng.
Chúng có lỗi gì đâu,có chăng chỉ vì thịt chúng rất ngon.Chim ngói thuộc họ bồ
câu,nhưng mình chúng nhỏ gọn hơn,thịt săn chắc hơn.Hạp với mồi nhậu của các
thượng đế .Chả vì thế mà ở quê tôi,có người tên Quan hàng năm cứ mùa
chim ngói lại thu gom hàng trăm con mang biếu Tri huyện rồi quan Đốc trên tỉnh
xơi.Và chim ngói cũng nâng ông Quan lên chức hoài để mà quay lại nạt dân.Thiệt
là :"Tiền có thể mua được chức vụ nhưng không mua được sự kính
trọng" Thôi kệ chuyện đời,ta hãy tìm sự thanh thản trong
khi ngắm loài chim ngói.Chúng có 3 loại chia theo màu lông:ngói đỏ,ngói xanh và
ngói gạch.Ngói đỏ có màu lồng đỏ gạch.Ngói xanh có bộ lông xanh lam quý
phái.Còn ngói gạch là sự pha trộn 2 màu kia và có lẽ chúng cũng là kết quả của
sự lai giống giữa 2 màu kia.Nhưng con nào cũng đẹp,cũng toát lên sự tinh nhanh
hoang dã.Đôi mắt nhỏ lanh lẹ,cái đầu nhỏ linh loạt.Nó là hiện thân của sự tinh
nhanh nhưng sao dễ bị dụ lừa vào bẫy?Tại tham mồi ư?Không phải!Có chăng là sự
đoàn kết ,sự hy sinh muốn giải cứu đồng loại khi gặp hoạn nạn trên dường.Khá
thương thay!
Ngày bé tôi vẫn thường chăn trâu
trên những cánh đồng gặt xong trơ ra những gốc rạ .Nay buổi tàn thu,tôi vẫn có
cái thú ngắm cánh đồng trong những buổi chiều tà bảng lảng khói sương.Khi ấy
những ký ức tuổi thơ lại trở về từ cuối cánh đồng tít tắp với vài bóng bà con
lam lũ.Khi ấy ,cảm giác thư thái trong tâm hồn chợt đến.Nhất là khi đàn chim
đến mùa di trú lại trở về.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét