Đòn bánh đúc gói tím chiều Mồng một…”(Thơ Nguyễn Trọng)
Đã qua nhiều đời bánh đúc
là món quà của con nhà nghèo.Đến tầm tan buổi chợ quê,các bà mẹ tần tảo dù đã
xong hay chưa hoàn thành việc mua bán cũng nhớ đến những đứa con ở nhà chờ mẹ
về chợ.Các bà sẽ mua mấy tấm mía lách,xâu bánh đa hay vài xu bánh đúc.Chỉ vài
xu thôi cũng được tấm bánh đúc đủ để chia cho đàn con.Kỷ niệm ấy được nhà thơ
Nguyễn Trọng chia sẻ trong buổi nói
chuyện với Hội cựu giáo chức về tập thơ Trăng tháng Chạp của anh như
sau..."Chúng tôi ngóng mẹ về đúng như câu mong mẹ về chợ.Và kìa mẹ tôi về
trong mưa rét dưới chiếc nón lá cũ.Bà đi chân đất,những ngón chân bấm lấy đất
bùn trơn lấm láp,bàn tay mẹ nhăn nheo run rẩy vì ướt lạnh đưa ra gói lá
chuối.Vậy mà anh chị em chúng tôi không một ai ra đón mẹ mà tất cả vẫn đứng
trong hè sát mái hiên chìa tay ra đón lấy gói quà và cái ống nứa đựng mắm tôm
to bằng ngón tay ấy.Bánh đúc được cắt ra chia đều mỗi đứa một thỏi gọi là đồng
bánh đúc.Mắm tôm được đổ ra đĩa để chấm.Có đứa khôn hơn,giữ lại miếng bánh đúc
sau cùng để giành phần quệt nốt lòng đĩa dính mắm tôm...".Đó là một chuyện
thưởng thức món quà quê.Còn thường nhật,bánh đúc không nhân thay cơm khi nhà
chỉ còn chút gạo không đủ nấu cơm cho cả nhà thì số ít gạo ấy được giã thành
bột .Nếu thong thả thì đem rây(Rây là dụng cụ để lọc bột qua tấm lưới mắt rất
nhỏ được căng trên một khuôn tròn);còn vội thì đem giần(cũng là một dụng cụ như
rây nhưng lỗ mắt to hơn).Sau đó bột gạo được cho ít muối,cho nước,cho chút nước
vôi là thành mẹt bánh đúc đủ cho cả nhà đỡ lòng.
Cho tới tận bây giờ,người dân làng Đan vẫn không quên
những ngày khốn khó ấy cho nên trong các bữa tiệc thời nay bên cạnh mâm cao cỗ
đầy vẫn có một đĩa tây bánh đúc .Tuy nằm nép mình chầu rìa nhưng vẫn được thực
khách chú ý đến.Không chỉ khách ở Kinh Kỳ thấy món lạ mà khách quê của không bỏ
qua sau khi chè chén say sưa đều dùng bánh đúc thay cho cơm tẻ.Phải chăng họ
chợt nhớ đến thời bánh đúc suông thay cơm chống đói thủa nào.Cho dù món bánh
đúc này làm từ gạo ngon nhân dừa,nhân lạc...
Này nhé để làm được món bánh đúc như thế này,ta phải kỳ
công lựa chọn những hạt gạo quê trắng trong,thơm ngon nhất,những hạt lạc vỏ
tươi,mẩy đề.Trước tiên ta ngâm gạo trong nước giếng cho hạt gạo mềm,sau đó đãi
sạch rồi cho vào cối xay mịn.Tiếp đó bột gạo được cho chút hàn the(bo-răc)
và chút nước vôi trong để bánh dẻo và dai.Quan trọng nhất là lượng nước vôi pha
vào chỉ vừa đủ để bánh khỏi bị nồng,nát.Khi đun phải quấy bánh cho thật đều tay
nếu không sẽ bị vón cục hoặc bén đáy nồi khê khét.Điều chỉnh bếp lửa cũng là một
bí quyết để làm cho món bánh đúc thêm phần thơm ngon hấp dẫn.Sự phối hợp quấy
bột,canh lửa sao cho nồi bánh sôi bập bùng,củi đựơc rụt cho lửa bám xung quanh
nồi chứ không tập trung vào giữa đáy vì sẽ làm cháy nồi là khâu quan trọng nhất
trong cả công đoạn làm bánh.Rồi đến lúc bánh gần đựoc lại phải khoanh lửa
lại.Khoảng ba tiếng đồng hồ ta cho đầu đũa vào trong nồi để thử.Nếu bột chảy
xuống từng mảng,thử bằng tay thấy ráo,bột giữ được độ dai và dẻo là đựơc.Khi
bánh gần đổ ra khuôn thì lạc đã được rang chín vào đánh đều để bánh có vị ngọt
bùi.Bánh ngon có mặt bóng láng,bánh không cứng và không mềm nhão bởi bột làm
bánh được pha vừa đủ độ lỏng.Cắn một miếng bánh đúc trắng mịn,nóng sốt quyện
với mùi thơm ngậy của lạc rang,thưởng thức với tương mà có điểm vài lát ớt tươi
thì thật thơm ngon biết bao.Hương vị bánh đúc như làn gió đồng quê tôi.Đi xa
nhớ quê,nghĩ đến hương vị bánh đúc lại nhớ về ngừơi mẹ tảo tần và lại
chạnh nghĩ cả về những bà mẹ kế hiền lương chăm bẵm con riêng của chồng
mấy đời làm nên bánh đúc.......

Mấy đời bánh đúc có xương
Trả lờiXóaMấy đời dì ghẻ lại thương con chồng