Làng Đan là một làng Việt cổ theo đánh giá của nhà văn Hà
Phạm Phú trong các truyện ngắn"Truyền thuyết về làng Hạ Đan".Nhưng từ
khi lớn lên,tôi không thấy có ai nói về cổng làng hay làng đã có cổng từ bao
giờ.Phải chăng,các bậc tiền hiền lên khai đất lập làng đã biết nơi đây là miền
gian khó nên để ngỏ lối ra cho hậu thế đặng tìm phương sinh nhai?Để cho nhà thơ
Nguyễn Trọng Luân buổi về quê muốn lội ra ruộng cấy với mẹ mà bà vội bảo con về
trước đi còn mình cũng lên bờ chạy tắt cánh đồng tới nhà trước lo nấu cơm kẻo con
đói tạo cảm hứng cho nhà thơ viết nên bài:"Cánh đồng xưa"đầy xúc cảm
in trong tập thơ"Trăng tháng Chạp"và nhiều tạp chí văn nghệ
khác.Những người con làng Đan xa quê thành đạt như tiến sĩ Nguyễn Tiến
X.,tiến sĩ Nguyễn Duy Đ.
..v..v. luôn đau đáu một nỗi niềm:bao giờ làng Đan
thoát khỏi khó nghèo mà theo kịp các miền quê khác,bao giờ linh khí làng Đan
mới vượng như cách lý giải của nhà văn Hà Phạm Phú cái nghiên mực:vật thiêng
tượng trưng cho linh khí của làng bị thời biến cải ném xuống giếng sâu trong
truyện ngắn :"Linh Đan"của ông.Bởi thế cho nên ở nhiều làng quê
khác,thanh niên "Đi ra từ làng"lập nghiệp hay"Đi qua cổng
làng"học hành thành đạt còn ở làng Đan,lớp cháu con muốn thoát đói nghèo
cứ việc lội đầm Hà qua Bờ Đắp hay theo bước các bà các chị qua Cầu Đất,cống Cây
Chay đi chợ Đan mà rời quê tìm kế,tìm phương kiếm sống.Tôi rời quê cũng theo
những lối tắt ấy.Hành trang chỉ là cái quần cộc,cái túi dết bằng vải tự may
trong đó duy nhất bộ quần áo dài.Nỗi ám ảnh về ngày ra đi ,nỗi ám ảnh về
người chị dâu cay nghiệt mà tôi mang suốt cuộc đời đến khi về già có con có
cháu vẫn là một mặc cảm.Cho dù 2 con tôi đã là bác sĩ,kỹ sư người ở Kinh
Kỳ,người thì Phố Hiến nhưng hiếm khi tôi nói với chúng về quê nội.Khi học xong
lớp 7 ở trường cấp 2 của huyện đặt tại làng Ấm tôi đi làm công nhân lăn lộn
dứơi làn bom đạn máy bay Mỹ đánh phá nhà máy Su-pe Phốt phát Lâm Thao,nhà Máy
Cơ khí Trần Hưng Đạo.Vừa làm vừa tự học,tôi xin đi học lớp Trung cao cơ-điện
sau đổi thành lớp Trung cấp thôi nhưng khi tới xin đóng mộc thì Lý trưởng làng
Đan không cho với lý do:tôi là cháu của địa chủ.Chết nỗi ông bác tôi chỉ lo lam
làm để có ít trâu ruộng chứ nào phải cường hào,gian ác như ai.Mà quả thật sau
đợt bể dâu,ông dược sửa sai minh oan.Còn tôi được Đảng,Nhà nước cho đi Nga
(Liên Xô cũ)làm thực tập sinh với mức học bổng 70 rup 1 tháng.Lần ấy tôi phải
cậy đến cụ chánh tổng ăn tiên chỉ làng xác nhận mới qua.Không chỉ riêng tôi mà
con em làng Đan khó qua được cái cánh cổng vô hình.Chả thế mà các anh ra ngoài
thành đạt,khi ngoái về làngchỉ chăm chắm tìm hình bóng cánh cổng làng đã mở.Đến
như ngài Cự Phú,có ủng hộ làng chỉ đầu tư vào đền vào chùa bằng các quả chuông
to nhỏ.Kể cả đền Nghè xưa thì chỉ có trống,nhưng giờ ngài vẫn hiến
chuông.Chuông chùa,chuông đền,sớm chiều gióng lên:binh
boong,binh boong....ngõ hầu thức tỉnh:hồn làng ở đâu,linh khí làng Đan thoát
khỏi vực thẳm, giếng sâu...cho con em làng mở mày mở mặt.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét